photo

Trận chung kết C1  đã kết thúc với chiến thắng dành cho Bayern. Những thế hệ vàng của Bayer như Lahm, Schweisteiger, Kroos… đã chờ đợi giây phút này rất lâu rồi sau bao lần xảy chân. Chúc mừng cho Bayern, chúc mừng cho Robben đã xua đi cái dớp ” vua về nhì ”:))
Tôi chẳng xem trao giải vì đã tắt máy sau phút 90, nhưng tôi biết nước mắt của Dortmund đã rơi trên Wemley, tôi tiếc cho Dortmund khi họ đã đứng cách chiến thắng trong gang tấc. Tiếc hơn nữa là sau kì chuyển nhượng này sẽ rất nhiều trụ cột của Dortmund sẽ ra đi, sẽ chẳng còn một Dortmund mạnh mẽ tinh tế như ngày hôm nay nữa. 

Trận chung kết C1  đã kết thúc với chiến thắng dành cho Bayern. Những thế hệ vàng của Bayer như Lahm, Schweisteiger, Kroos… đã chờ đợi giây phút này rất lâu rồi sau bao lần xảy chân. Chúc mừng cho Bayern, chúc mừng cho Robben đã xua đi cái dớp ” vua về nhì ”:))

Tôi chẳng xem trao giải vì đã tắt máy sau phút 90, nhưng tôi biết nước mắt của Dortmund đã rơi trên Wemley, tôi tiếc cho Dortmund khi họ đã đứng cách chiến thắng trong gang tấc. Tiếc hơn nữa là sau kì chuyển nhượng này sẽ rất nhiều trụ cột của Dortmund sẽ ra đi, sẽ chẳng còn một Dortmund mạnh mẽ tinh tế như ngày hôm nay nữa. 

photos

photo

Có những nỗi buồn được con người, vô tình hay hữu ý, che đi, để rồi cuối cùng những thói quen, những biểu hiện trái chiều được tạo ra, hình thành những cái mặt nạ…
 .
Chúng ta, mỗi con người đều đeo ít nhất một cái mặt nạ, hình thành ít nhất một thói quen, để che đi những khổ sở, hỗn độn, khốn đốn trong mình…
—ST—

Có những nỗi buồn được con người, vô tình hay hữu ý, che đi, để rồi cuối cùng những thói quen, những biểu hiện trái chiều được tạo ra, hình thành những cái mặt nạ…

 .

Chúng ta, mỗi con người đều đeo ít nhất một cái mặt nạ, hình thành ít nhất một thói quen, để che đi những khổ sở, hỗn độn, khốn đốn trong mình…

—ST—

photo

Trước đây cảm thấy đau khổ, nhưng chẳng qua cũng chỉ là khoảnh khắc chia tay. Giờ đây lại càng hiểu rõ sự dày vò của biệt ly, so với chia tay còn đau đớn tận tâm can gấp ngàn lần. Ít ra chia tay còn có thể tự nhủ phải quên đi, còn biệt ly chính là nhìn đồng hồ, chờ đợi thời gian trôi qua từng phút từng giây.
{ Mãi mãi là bao xa? – Diệp Lạc Vô Tâm }

Trước đây cảm thấy đau khổ, nhưng chẳng qua cũng chỉ là khoảnh khắc chia tay. Giờ đây lại càng hiểu rõ sự dày vò của biệt ly, so với chia tay còn đau đớn tận tâm can gấp ngàn lần. Ít ra chia tay còn có thể tự nhủ phải quên đi, còn biệt ly chính là nhìn đồng hồ, chờ đợi thời gian trôi qua từng phút từng giây.


Mãi mãi là bao xa? – Diệp Lạc Vô Tâm }

photo

Hồi còn đi học, chừng hơn hai mươi năm trước, mình nghĩ những người thành đạt trong xã hội phải là những người đi xe máy và gặp nhau trao danh thiếp. Cho đến lúc, tự mua được xe máy và có một công việc đầu tiên được trả lương, thì nghĩ: Người thành đạt là người nổi tiếng và dư tiền mua sắm trang sức.
Vài đôi năm sau, đường đời khiến mình nghi ngờ thực tài của tất cả những người nổi tiếng mình gặp, và không mảy may thấy chút giá trị nào trên những món đồ trang sức đính bảng giá kèm nữa, thì mình nghĩ: Thành đạt là có một tổ ấm gia đình và một ngôi nhà của riêng mình.
Vào lúc có một người đàn ông nói, anh sẵn sàng trao em trái tim anh và túi tiền của anh, miễn là em ở nhà làm máy đẻ và máy giặt, máy hút bụi, thì anh sẵn sàng làm máy ATM của em, thì mình nghĩ, thành đạt là một phụ nữ tự do.
Vài đôi năm nữa trôi qua, vào lúc bối rối giữa tự do, mình nhận ra: Cái mình cần hóa ra không phải là thành đạt! Không phải là tiền, danh thiếp, ngôi nhà, những lời khen tặng. Mà là, sống theo cách của mình, nghĩ theo cách mình cảm nhận, nói những lời của chính tâm hồn mình, yêu được bản thân và tha thứ được cả những kẻ bỉ ổi. Vì ta chẳng thay đổi được cuộc sống này, nhưng ta có thể thay đổi cách sống và cách nhìn nhận
—Trang Hạ—

Hồi còn đi học, chừng hơn hai mươi năm trước, mình nghĩ những người thành đạt trong xã hội phải là những người đi xe máy và gặp nhau trao danh thiếp. Cho đến lúc, tự mua được xe máy và có một công việc đầu tiên được trả lương, thì nghĩ: Người thành đạt là người nổi tiếng và dư tiền mua sắm trang sức.

Vài đôi năm sau, đường đời khiến mình nghi ngờ thực tài của tất cả những người nổi tiếng mình gặp, và không mảy may thấy chút giá trị nào trên những món đồ trang sức đính bảng giá kèm nữa, thì mình nghĩ: Thành đạt là có một tổ ấm gia đình và một ngôi nhà của riêng mình.

Vào lúc có một người đàn ông nói, anh sẵn sàng trao em trái tim anh và túi tiền của anh, miễn là em ở nhà làm máy đẻ và máy giặt, máy hút bụi, thì anh sẵn sàng làm máy ATM của em, thì mình nghĩ, thành đạt là một phụ nữ tự do.

Vài đôi năm nữa trôi qua, vào lúc bối rối giữa tự do, mình nhận ra: Cái mình cần hóa ra không phải là thành đạt! Không phải là tiền, danh thiếp, ngôi nhà, những lời khen tặng. Mà là, sống theo cách của mình, nghĩ theo cách mình cảm nhận, nói những lời của chính tâm hồn mình, yêu được bản thân và tha thứ được cả những kẻ bỉ ổi. Vì ta chẳng thay đổi được cuộc sống này, nhưng ta có thể thay đổi cách sống và cách nhìn nhận

—Trang Hạ—

photo

ĐỪNG BAO GIỜ NGÃ GIÁ VỚI YÊU THƯƠNGĐừng bao giờ định giá và kì kèo để được yêu thương. Hạnh phúc không phải thứ bạn phải chìa tay xin, nếu họ thật lòng yêu, thì bằng mọi cách họ sẽ cho bạn được hạnh phúc! Không có ai van nài người khác để mình được vui, thứ cảm giác dành được lúc đó có chăng cũng là tự thương hại chính mình.Đừng bao giờ mang nước mắt để so sánh những nỗi buồn của nhau. Có thước đo hoàn hảo nào cho những vết thương lòng sâu hoắm? Đừng nghĩ chỉ mỗi mình buồn mà người ta không hề hụt hẫng. Đừng nghĩ chỉ mỗi nước mắt mình biết đắng, phía sau đó còn là tổn thương chất chồng của một người khác mà họ không hề nói ra.Hãy học cách đặt cảm giác không phải của chính mình vào đôi mắt của bản thân, để cảm thông và hiểu cho nhau thêm đôi chút. Một câu xin lỗi trước dù biết mình chẳng làm sai, một tí chút nhún nhường trong lòng tự trọng so với việc mất nhau, cái nào sẽ là giá đắt?Không ai muốn trong cuộc đời mình phải cắn răng để nuôi vào lòng những nuối tiếc. Thế nên, đừng để yêu thương như nắm cát trôi qua kẽ tay hững hờ…
Đừng mặc cả để trao cho nhau những hạnh phúc giản đơn, cứ cho đi rồi mình ắt sẽ có lại. Toan tính thiệt hơn, chần chừ rồi nghi ngại, thương yêu sẽ rớt rơi dần, và biến mất lúc nào chẳng hay…Đừng đặt nỗi buồn của chính ta lên vai một kẻ khác, đừng để nỗi lo của mình thành nặng gánh cho những người ngoài kia… Học cách đặt niềm vui của ta lên đôi môi người khác, và nuốt nước mắt của người vào tận trái tim ta…Đừng trao quyền khiến mình bị tổn thương cho bất kì ai, và cũng đừng quá tin ai mà trao cho họ toàn quyền để mình được hạnh phúc. Chúng ta vĩnh viễn không cầu xin niềm vui từ một kẻ khác, hạnh phúc có chân sẽ đến với những người xứng đáng và bỏ đi với những kẻ không biết học lấy cách nâng niu.Đừng xua đuổi tình yêu như thể mình không đáng được người ta yêu. Và cũng đừng bi lụy tình yêu như thể nó là cả sự sống. Không có ai được chỉ định sẽ là của ai mãi mãi, bởi mãi mãi ở đâu, không một ai biết, không một ai hay?Đừng bao giờ ngã giá với thương yêu và ngã giá với chính bản thân. Ai cũng có quyền được hạnh phúc theo cách mình muốn, chỉ là với ai, ở đâu, và đến bao giờ?[Sưu tầm]

ĐỪNG BAO GIỜ NGÃ GIÁ VỚI YÊU THƯƠNG

Đừng bao giờ định giá và kì kèo để được yêu thương. Hạnh phúc không phải thứ bạn phải chìa tay xin, nếu họ thật lòng yêu, thì bằng mọi cách họ sẽ cho bạn được hạnh phúc! Không có ai van nài người khác để mình được vui, thứ cảm giác dành được lúc đó có chăng cũng là tự thương hại chính mình.

Đừng bao giờ mang nước mắt để so sánh những nỗi buồn của nhau. Có thước đo hoàn hảo nào cho những vết thương lòng sâu hoắm? Đừng nghĩ chỉ mỗi mình buồn mà người ta không hề hụt hẫng. Đừng nghĩ chỉ mỗi nước mắt mình biết đắng, phía sau đó còn là tổn thương chất chồng của một người khác mà họ không hề nói ra.

Hãy học cách đặt cảm giác không phải của chính mình vào đôi mắt của bản thân, để cảm thông và hiểu cho nhau thêm đôi chút. Một câu xin lỗi trước dù biết mình chẳng làm sai, một tí chút nhún nhường trong lòng tự trọng so với việc mất nhau, cái nào sẽ là giá đắt?

Không ai muốn trong cuộc đời mình phải cắn răng để nuôi vào lòng những nuối tiếc. Thế nên, đừng để yêu thương như nắm cát trôi qua kẽ tay hững hờ…

Đừng mặc cả để trao cho nhau những hạnh phúc giản đơn, cứ cho đi rồi mình ắt sẽ có lại. Toan tính thiệt hơn, chần chừ rồi nghi ngại, thương yêu sẽ rớt rơi dần, và biến mất lúc nào chẳng hay…

Đừng đặt nỗi buồn của chính ta lên vai một kẻ khác, đừng để nỗi lo của mình thành nặng gánh cho những người ngoài kia… Học cách đặt niềm vui của ta lên đôi môi người khác, và nuốt nước mắt của người vào tận trái tim ta…

Đừng trao quyền khiến mình bị tổn thương cho bất kì ai, và cũng đừng quá tin ai mà trao cho họ toàn quyền để mình được hạnh phúc. Chúng ta vĩnh viễn không cầu xin niềm vui từ một kẻ khác, hạnh phúc có chân sẽ đến với những người xứng đáng và bỏ đi với những kẻ không biết học lấy cách nâng niu.

Đừng xua đuổi tình yêu như thể mình không đáng được người ta yêu. Và cũng đừng bi lụy tình yêu như thể nó là cả sự sống. Không có ai được chỉ định sẽ là của ai mãi mãi, bởi mãi mãi ở đâu, không một ai biết, không một ai hay?

Đừng bao giờ ngã giá với thương yêu và ngã giá với chính bản thân. Ai cũng có quyền được hạnh phúc theo cách mình muốn, chỉ là với ai, ở đâu, và đến bao giờ?

[Sưu tầm]

photo

“Hạnh phúc là một chiếc lá
Âm thầm nảy lộc đơm bông
.
Buồn đau là một chiếc lá
Rụng trong nhựa ứa mai hồng
.
Nhớ mong là một chiếc lá
Run vô cớ giữa lặng không
.
Hờn ghen là một chiếc lá
Vờ đã tắt gió trong lòng
.
Cô đơn là một chiếc lá
Lay lắt mãi giữa cành đông
.
Tình yêu chỉ năm chiếc lá
Mà làm thành một cơn dông…”
.
- Bài hát về năm chiếc lá [Dạ Thảo Phương]

“Hạnh phúc là một chiếc lá

Âm thầm nảy lộc đơm bông

.

Buồn đau là một chiếc lá

Rụng trong nhựa ứa mai hồng

.

Nhớ mong là một chiếc lá

Run vô cớ giữa lặng không

.

Hờn ghen là một chiếc lá

Vờ đã tắt gió trong lòng

.

Cô đơn là một chiếc lá

Lay lắt mãi giữa cành đông

.

Tình yêu chỉ năm chiếc lá

Mà làm thành một cơn dông…”

.

- Bài hát về năm chiếc lá [Dạ Thảo Phương]

photo

Hỏi thế gian tình là gì? Tình trên đời này ai có thể nói rõ ràng được đây, chúng ta đơn phương tình nguyện cho rằng mình được định sẵn để gặp người ấy. Luôn cho rằng chỉ cần có dũng khí sẽ vượt qua mưa gió, nhưng chúng ta lại luôn bị dòng thác hiện thực vùi đến rã rời, nửa chừng dang dở con dốc, nhưng cuối cùng không đủ dũng khí địch lại số phận trêu đùa, đành than rằng là do không có duyên, sát cánh liền cành chỉ còn là ước nguyện của ngày hôm đó.

—Đời này kiếp này - Phỉ Ngã Tư Tồn—

Hỏi thế gian tình là gì? Tình trên đời này ai có thể nói rõ ràng được đây, chúng ta đơn phương tình nguyện cho rằng mình được định sẵn để gặp người ấy. Luôn cho rằng chỉ cần có dũng khí sẽ vượt qua mưa gió, nhưng chúng ta lại luôn bị dòng thác hiện thực vùi đến rã rời, nửa chừng dang dở con dốc, nhưng cuối cùng không đủ dũng khí địch lại số phận trêu đùa, đành than rằng là do không có duyên, sát cánh liền cành chỉ còn là ước nguyện của ngày hôm đó.

—Đời này kiếp này - Phỉ Ngã Tư Tồn—

photo

Kỳ thực tiền cũng là một thứ ấm áp. Nó còn đáng tin cậy hơn nhiều thứ trên thế gian này, một trăm là một trăm, một nghìn là một nghìn, không khó xác định số lượng như những thứ mơ hồ khác, nó lại công bằng hơn rất nhiều thứ nữa, bạn bỏ ra bao nhiêu thì sẽ đổi lại được bấy nhiêuTiền thì có gì không tốt đâu? Ít nhất là có nó rồi mới có tư cách coi tiền tài như rác rưởi. Bao người lừa lọc ranh ma, không cần sĩ diện, chẳng qua cũng vì tiền cả.
 
Ánh trăng không hiểu lòng tôi - Tân Di Ổ

Kỳ thực tiền cũng là một thứ ấm áp. Nó còn đáng tin cậy hơn nhiều thứ trên thế gian này, một trăm là một trăm, một nghìn là một nghìn, không khó xác định số lượng như những thứ mơ hồ khác, nó lại công bằng hơn rất nhiều thứ nữa, bạn bỏ ra bao nhiêu thì sẽ đổi lại được bấy nhiêu
Tiền thì có gì không tốt đâu? Ít nhất là có nó rồi mới có tư cách coi tiền tài như rác rưởi. Bao người lừa lọc ranh ma, không cần sĩ diện, chẳng qua cũng vì tiền cả.

 

Ánh trăng không hiểu lòng tôi - Tân Di Ổ

photos

“Sau này tôi mới biết, thông điệp của hoa hướng dương là tình yêu thầm lặng. 

… Anh nói, năm tháng của một bông hoa có thể sẽ rất dài, sẽ nở rực rỡ và mãnh liệt trong sự cô đơn của em, vì có sự hiện diện của tình yêu nên nó sẽ chẳng bao giờ héo tàn.

Tôi đã từng gặp rất nhiều người, thủy chung gắn bó với nhau như hình với bóng, cùng nhau đi hết cuộc đời, sau đó tôi đã gặp anh.

Chỉ cần có anh ở đây, chỉ cần có tôi ở đây, chúng tôi sẽ không vội vàng, cũng không chậm rãi mà sẽ cùng nhau đi hết bốn mùa.”


[ Trích “Hoa nở giữa tháng năm cô đơn” - Sênh Ly ]

photo

Mấy ngày bận rộn lo việc ăn hỏi cho em gái đã qua, trong họ nó là đứa cưới đầu nên cả nhà cứ loạn hết lên, rồi hân hoan vui mừng. Mình cũng thật mừng cho em đã tìm được bến đậu cho mình, một kết thúc viên mãn cho 5 năm vun đắp yêu thương.
Hôm đi ăn hỏi cũng gặp lại đệ tử sau một thời gian dài. Cũng giật mình khi thấy thời gian trôi qua nhanh quá, từ những ngày còn đạp xe đi học ôn, còn lượn lờ ăn sữa chua hoa quả, rồi bắn gunbound ầm ĩ… đã 7 năm qua đi. Nụ cười, nét thơ ngây của những tháng năm học trò đã phai tàn, những áo cơm gạo tiền, công ăn việc làm, bon chen cuộc sống đã hằn lên trên những câu chuyện ánh mắt. 
Tháng 6 của một mùa sen hồng khoe sắc, tháng 6 của hướng dương vàng nắng, của tuổi mới sắp sang… Càng lớn khi tháng 6 dần về mình lại sợ - sợ thời gian lạnh lùng, sợ cuộc sống tàn nhẫn, đánh cướp hết đi những ngọt ngào của tuổi trẻ, sợ mình cứ lao mãi vào vòng xoáy ấy, đánh mất cả chính mình!

Mấy ngày bận rộn lo việc ăn hỏi cho em gái đã qua, trong họ nó là đứa cưới đầu nên cả nhà cứ loạn hết lên, rồi hân hoan vui mừng. Mình cũng thật mừng cho em đã tìm được bến đậu cho mình, một kết thúc viên mãn cho 5 năm vun đắp yêu thương.

Hôm đi ăn hỏi cũng gặp lại đệ tử sau một thời gian dài. Cũng giật mình khi thấy thời gian trôi qua nhanh quá, từ những ngày còn đạp xe đi học ôn, còn lượn lờ ăn sữa chua hoa quả, rồi bắn gunbound ầm ĩ… đã 7 năm qua đi. Nụ cười, nét thơ ngây của những tháng năm học trò đã phai tàn, những áo cơm gạo tiền, công ăn việc làm, bon chen cuộc sống đã hằn lên trên những câu chuyện ánh mắt. 

Tháng 6 của một mùa sen hồng khoe sắc, tháng 6 của hướng dương vàng nắng, của tuổi mới sắp sang… Càng lớn khi tháng 6 dần về mình lại sợ - sợ thời gian lạnh lùng, sợ cuộc sống tàn nhẫn, đánh cướp hết đi những ngọt ngào của tuổi trẻ, sợ mình cứ lao mãi vào vòng xoáy ấy, đánh mất cả chính mình!

photo

 “Người cô đơn quá lâu sẽ không có thói quen yêu và được yêu.”
 
Khi lướt qua nhau – Sênh Ly 

 “Người cô đơn quá lâu sẽ không có thói quen yêu và được yêu.”

 

Khi lướt qua nhau – Sênh Ly 

photo


 “…Ước mơ đôi khi ko phải là điều nhất định phải thực hiện cho bằng được, hơn nữa có thể là điều người ta ko có khả năng thực hiện trong suốt cuộc đời mình.….Một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra ý nghĩa của ước mơ không phải là ở chỗ nó có phù hợp với khả năng thực tế hay không. Điều quan trọng là nó cho phép bạn sống thêm một cuộc đời nữa với cảm xúc của riêng bạn, trong một thế giới mà bạn có thể hóa thân một cách hồn nhiên nhất vào đấng toàn năng.” 

 
Ước mơ đi tới một miền trời xanh mây trắng của mình đến bao giờ mới thành hiện thực được?

 “…Ước mơ đôi khi ko phải là điều nhất định phải thực hiện cho bằng được, hơn nữa có thể là điều người ta ko có khả năng thực hiện trong suốt cuộc đời mình.

….Một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra ý nghĩa của ước mơ không phải là ở chỗ nó có phù hợp với khả năng thực tế hay không. Điều quan trọng là nó cho phép bạn sống thêm một cuộc đời nữa với cảm xúc của riêng bạn, trong một thế giới mà bạn có thể hóa thân một cách hồn nhiên nhất vào đấng toàn năng.” 

 

Ước mơ đi tới một miền trời xanh mây trắng của mình đến bao giờ mới thành hiện thực được?

photo

 “Bao nhiêu năm qua, tôi chỉ luôn tâm niệm một điều, đó là không bao giờ ngoảnh đầu lại. Chỉ hối hận vì những gì chưa làm được, không bao giờ hối hận vì những gì mình đã làm. Mỗi bước đi trong cuộc đời, đều phải trả giá, tôi đã có được một số thứ mà mình cần, và cũng mất đi một vài thứ mà mình không muốn mất. Nhưng tất cả chúng sinh trên thế giới này, có ai là không sống như thế chứ?”
 
~~ Tôi không thể quay lại thời niên thiếu ấy- Đồng Hoa~~

 “Bao nhiêu năm qua, tôi chỉ luôn tâm niệm một điều, đó là không bao giờ ngoảnh đầu lại. Chỉ hối hận vì những gì chưa làm được, không bao giờ hối hận vì những gì mình đã làm. Mỗi bước đi trong cuộc đời, đều phải trả giá, tôi đã có được một số thứ mà mình cần, và cũng mất đi một vài thứ mà mình không muốn mất. Nhưng tất cả chúng sinh trên thế giới này, có ai là không sống như thế chứ?”

 

~~ Tôi không thể quay lại thời niên thiếu ấy- Đồng Hoa~~

photo

cabenho:

Quá nửa cuộc đời này chúng ta đã sống với niềm tin
rồi tháng ngày còn lại cặm cụi đi chứng minh những niềm tin kia là giả dối
yêu thương rốt cuộc cũng chỉ là một hành trình cô đơn và nông nổi
tự mình chọn ra và tự mình chối từ lúc không còn yếu đuối
dù biết không thể không bắt đầu.
Như Là, thơ Nguyễn Phong Việt

cabenho:

Quá nửa cuộc đời này chúng ta đã sống với niềm tin

rồi tháng ngày còn lại cặm cụi đi chứng minh những niềm tin kia là giả dối

yêu thương rốt cuộc cũng chỉ là một hành trình cô đơn và nông nổi

tự mình chọn ra và tự mình chối từ lúc không còn yếu đuối

dù biết không thể không bắt đầu.


Như Là, thơ Nguyễn Phong Việt

(Source: astaldohen)

< >