photo

the-lady-of-february:

“Có những ngày buồn hiu như thếMưa dầm dề ngoài cửa chẳng thôiNằm lăn lóc mặc thời gian trôiMột mình thôi mà sao buồn thế…”
[Someone]

the-lady-of-february:

Có những ngày buồn hiu như thế
Mưa dầm dề ngoài cửa chẳng thôi
Nằm lăn lóc mặc thời gian trôi
Một mình thôi mà sao buồn thế…

[Someone]

(via sickenoughtodie)

photo

6 LOẠI ĐAU KHỔ TUỔI TRẺ NHẤT ĐỊNH PHẢI TRẢI QUA
Một thời vùng vẫy, quằn quại, mình mẩy xác xơ, tim chắp vá, đầu nguội lại, lòng trơ trọi. Một thời từ đau khổ này qua đau khổ kia. Rồi một ngày, bạn thấy mình lớn lên. Và bạn biết ơn tuổi trẻ với những đau khổ ấy biết dường nào.
Có rất nhiều loại đau khổ, mà để trưởng thành, bạn nhất quyết phải trải qua
1. Loại đau khổ thấy đấng sinh thành rơi nước mắt
Bất hiếu là bất nhân. Trên đời này, thứ tình yêu vĩnh viễn, trinh nguyên, cao thượng và vô điều kiện chỉ tồn tại giữa cha mẹ và con cái. Bạn nhất định phải một lần nhói lòng vì làm cha mẹ buồn, xấu hổ khi làm cha mẹ thất vọng. Nhất định phải nếm được vị đắng của giọt mồ hôi rơi xuống từ bờ vai gầy của cha mẹ. Thậm chí, phải dằn vặt bản thân vì chưa làm được gì cho cha mẹ. Nếu lớn lên mà hờ hững với những người vì bạn mà vất vả, vì bạn mà rơi nước mắt, bạn sẽ đánh mất trái tim của mình.
2. Loại đau khổ bị người yêu hơn cả bản thân phản bội
Mối tình đầu, mối tình thứ hai, mối tình thứ ba, đơn phương, tay ba, hay vòng vo không dứt, dù là mối tình thế nào, một lần thất tình là cần thiết. Trái tim nếu không biết đau, sao có thể quý trọng hạnh phúc. Cõi lòng nếu không cô đơn, sao có thể biết tin vào sự bền vững, sao đôi chân có thể dừng lại, sao có thể biết đến thế nào là giá trị của sự tin tưởng?
3. Loại đau khổ lòng tự tôn bị chà đạp, cái tôi bị xé nát
Tuổi trẻ như gió, chỉ thích bay cao, cái tôi như hổ, không chịu khuất phục thứ gì. Chính vì cái ngạo mạn vô tận của đứa trẻ đang lớn, nên mới cần một lần té thật đau. Trong chuyện tình cảm, học tập, công việc, bạn bè, chúng ta đều vì một chữ ‘sĩ’ mà ít nhiều làm sai, ít nhiều làm đau người khác, làm đau bản thân. Té một thật đau, khóc một lần khô cạn cả lòng, thấy cái tôi của mình bị tổn thương nghiêm trọng, rồi nhận ra mình bé nhỏ lắm, thế giới rộng lớn lắm, nhất định phải biết mình biết ta. Tới một ngày nào đó, có thể cúi đầu nói ra câu em còn kém lắm, xin hãy giúp đỡ”, có thể cảm nhận được sự khiêm tốn hình thành, khi đó, ắt hẳn đã trưởng thành.
4. Loại đau khổ thấy mình vô dụng, thất bại chồng chất
Nhìn thấy người khác cứ vượt lên trên, bỏ xa mình một khoảng cách dài, bạn cố chạy theo nhưng chỉ thấy thấy bại, thấy vấp ngã. Bạn hối hận vì ngày đó không cố gắng học tập, hối hận vì ngày đó để cơ hội trôi đi, thất bại vì đã chọn điều này chứ không chọn điều kia. Bạn cảm thấy bản thân chẳng có gì để tự hào.Nhưng một ngày kia bạn cảm thấy mình thất bại quá nhiều, mà vẫn còn chưa bỏ cuộc, thì bạn mạnh mẽ hơn bạn tưởng đấy. Cuộc đời rải đầy hoa hồng thì chẳng có thử thách nào rèn dũa và trao cho bạn cơ hội thể hiện nghị lực cả. Nhìn thấy cuộc đời không dễ dàng mới một lòng phấn đấu. Bạn biết đấy, thành công không dành cho người sớm bỏ cuộc.
5. Loại đau khổ vì tự ti, quá xấu, quá nghèo, quá ngu
Ghen tị có thể bào mòn trái tim người ta rất ghê gớm. Bạn sinh ra không được xinh đẹp, không gia thế, không khôn ngoan? Chỉ cần so sánh, ắt sẽ sinh ra đau khổ. Nhưng cuộc đời không phải một cuộc đua, không phải cứ ai bắn phát súng bên tai thì mình phải chạy, ai cũng có cái đích của bản thân, hạnh phúc của người khác chắc gì khiến tim bản thân mình vui? Chẳng ai hoàn hảo, mọi người đều tự sâu bên trong có điều gì đó khiến họ tự ti, thậm chí, càng lớn lên người ta càng có quá nhiều điều để so sánh, càng có nhiều điều để tự ti. Một lần đau khổ một tuổi trẻ vì nghèo, vì xấu, vì ngu rồi, thì hãy hạnh phúc vì những gì mình đang có nhé.
6. Loại đau khổ không hiểu vì sao mình phải bị sinh ra
Có tới hàng ngàn người trải qua cảm giác muốn cứa một đường dài vào cổ tay, muốn đẩy cửa nhảy xuống từ tầng lầu cao nhất. Loại đau khổ tột bật thống khổ nhất là cảm thấy không còn thiết sống nữa. Loại đau khổ hình thành khi mọi thứ đã tận, chỉ còn bế tắc. Nhất là tuổi trẻ khám phá ra cuộc đời chỉ là một mớ hỗn độn, rất nhiều người thay vì đối mặt với nó thì lẩn trốn. Nếu bạn đã gặp cảm giác bi thương này thì coi như sẽ chẳng còn thống khổ nào hơn nữa, từ đây, bạn có thể đối mặt với tất cả rồi. Coi như, cuộc đời, dù chỉ là một mớ hỗn độn,vẫn có thể níu chân bạn từ tầng nhà ấy, tình yêu, dù chỉ là cổ tích, vẫn có thể khiến bạn muốn tin thêm lần nữa, thành công, dù xa vời biết bao nhiêu, vẫn có thể khiến bạn muốn thử.

Li vỡ tất nhiên không thể lành, nhưng con người không phải thủy tinh, không phải đá, không phải gỗ, con người có sức bền bỉ rất khủng khiếp, tuổi trẻ có thể hồi phục rất mạnh mẽ. Một thời vùng vẫy, quằn quại, mình mẩy xác xơ, tim chắp vá, đầu nguội lạnh, lòng trơ trọi. Một thời từ đau khổ này qua đau khổ kia. Rồi một ngày, bạn thấy mình lớn lên. Và bạn biết ơn tuổi trẻ với những đau khổ ấy biết dường nào.Bạn nhìn thấy mình hôm nay là một phần của hôm qua, và hạnh phúc ươm mầm vì bạn hiểu thế nào là đau khổ. 
Quan trọng là, hãy tin, và hãy yêu.
—st—
Tuổi trẻ của mình trải qua 5/6 nỗi đau trên rồi mà vẫn thấy trẻ dại lắm :)

6 LOẠI ĐAU KHỔ TUỔI TRẺ NHẤT ĐỊNH PHẢI TRẢI QUA

Một thời vùng vẫy, quằn quại, mình mẩy xác xơ, tim chắp vá, đầu nguội lại, lòng trơ trọi. Một thời từ đau khổ này qua đau khổ kia. Rồi một ngày, bạn thấy mình lớn lên. Và bạn biết ơn tuổi trẻ với những đau khổ ấy biết dường nào.

Có rất nhiều loại đau khổ, mà để trưởng thành, bạn nhất quyết phải trải qua

1. Loại đau khổ thấy đấng sinh thành rơi nước mắt

Bất hiếu là bất nhân. Trên đời này, thứ tình yêu vĩnh viễn, trinh nguyên, cao thượng và vô điều kiện chỉ tồn tại giữa cha mẹ và con cái. Bạn nhất định phải một lần nhói lòng vì làm cha mẹ buồn, xấu hổ khi làm cha mẹ thất vọng. Nhất định phải nếm được vị đắng của giọt mồ hôi rơi xuống từ bờ vai gầy của cha mẹ. Thậm chí, phải dằn vặt bản thân vì chưa làm được gì cho cha mẹ. Nếu lớn lên mà hờ hững với những người vì bạn mà vất vả, vì bạn mà rơi nước mắt, bạn sẽ đánh mất trái tim của mình.

2. Loại đau khổ bị người yêu hơn cả bản thân phản bội

Mối tình đầu, mối tình thứ hai, mối tình thứ ba, đơn phương, tay ba, hay vòng vo không dứt, dù là mối tình thế nào, một lần thất tình là cần thiết. Trái tim nếu không biết đau, sao có thể quý trọng hạnh phúc. Cõi lòng nếu không cô đơn, sao có thể biết tin vào sự bền vững, sao đôi chân có thể dừng lại, sao có thể biết đến thế nào là giá trị của sự tin tưởng?

3. Loại đau khổ lòng tự tôn bị chà đạp, cái tôi bị xé nát

Tuổi trẻ như gió, chỉ thích bay cao, cái tôi như hổ, không chịu khuất phục thứ gì. Chính vì cái ngạo mạn vô tận của đứa trẻ đang lớn, nên mới cần một lần té thật đau. Trong chuyện tình cảm, học tập, công việc, bạn bè, chúng ta đều vì một chữ ‘sĩ’ mà ít nhiều làm sai, ít nhiều làm đau người khác, làm đau bản thân. Té một thật đau, khóc một lần khô cạn cả lòng, thấy cái tôi của mình bị tổn thương nghiêm trọng, rồi nhận ra mình bé nhỏ lắm, thế giới rộng lớn lắm, nhất định phải biết mình biết ta. Tới một ngày nào đó, có thể cúi đầu nói ra câu em còn kém lắm, xin hãy giúp đỡ”, có thể cảm nhận được sự khiêm tốn hình thành, khi đó, ắt hẳn đã trưởng thành.

4. Loại đau khổ thấy mình vô dụng, thất bại chồng chất

Nhìn thấy người khác cứ vượt lên trên, bỏ xa mình một khoảng cách dài, bạn cố chạy theo nhưng chỉ thấy thấy bại, thấy vấp ngã. Bạn hối hận vì ngày đó không cố gắng học tập, hối hận vì ngày đó để cơ hội trôi đi, thất bại vì đã chọn điều này chứ không chọn điều kia. Bạn cảm thấy bản thân chẳng có gì để tự hào.Nhưng một ngày kia bạn cảm thấy mình thất bại quá nhiều, mà vẫn còn chưa bỏ cuộc, thì bạn mạnh mẽ hơn bạn tưởng đấy. Cuộc đời rải đầy hoa hồng thì chẳng có thử thách nào rèn dũa và trao cho bạn cơ hội thể hiện nghị lực cả. Nhìn thấy cuộc đời không dễ dàng mới một lòng phấn đấu. Bạn biết đấy, thành công không dành cho người sớm bỏ cuộc.

5. Loại đau khổ vì tự ti, quá xấu, quá nghèo, quá ngu

Ghen tị có thể bào mòn trái tim người ta rất ghê gớm. Bạn sinh ra không được xinh đẹp, không gia thế, không khôn ngoan? Chỉ cần so sánh, ắt sẽ sinh ra đau khổ. Nhưng cuộc đời không phải một cuộc đua, không phải cứ ai bắn phát súng bên tai thì mình phải chạy, ai cũng có cái đích của bản thân, hạnh phúc của người khác chắc gì khiến tim bản thân mình vui? Chẳng ai hoàn hảo, mọi người đều tự sâu bên trong có điều gì đó khiến họ tự ti, thậm chí, càng lớn lên người ta càng có quá nhiều điều để so sánh, càng có nhiều điều để tự ti. Một lần đau khổ một tuổi trẻ vì nghèo, vì xấu, vì ngu rồi, thì hãy hạnh phúc vì những gì mình đang có nhé.

6. Loại đau khổ không hiểu vì sao mình phải bị sinh ra

Có tới hàng ngàn người trải qua cảm giác muốn cứa một đường dài vào cổ tay, muốn đẩy cửa nhảy xuống từ tầng lầu cao nhất. Loại đau khổ tột bật thống khổ nhất là cảm thấy không còn thiết sống nữa. Loại đau khổ hình thành khi mọi thứ đã tận, chỉ còn bế tắc. Nhất là tuổi trẻ khám phá ra cuộc đời chỉ là một mớ hỗn độn, rất nhiều người thay vì đối mặt với nó thì lẩn trốn. Nếu bạn đã gặp cảm giác bi thương này thì coi như sẽ chẳng còn thống khổ nào hơn nữa, từ đây, bạn có thể đối mặt với tất cả rồi. Coi như, cuộc đời, dù chỉ là một mớ hỗn độn,vẫn có thể níu chân bạn từ tầng nhà ấy, tình yêu, dù chỉ là cổ tích, vẫn có thể khiến bạn muốn tin thêm lần nữa, thành công, dù xa vời biết bao nhiêu, vẫn có thể khiến bạn muốn thử.

Li vỡ tất nhiên không thể lành, nhưng con người không phải thủy tinh, không phải đá, không phải gỗ, con người có sức bền bỉ rất khủng khiếp, tuổi trẻ có thể hồi phục rất mạnh mẽ. Một thời vùng vẫy, quằn quại, mình mẩy xác xơ, tim chắp vá, đầu nguội lạnh, lòng trơ trọi. Một thời từ đau khổ này qua đau khổ kia. Rồi một ngày, bạn thấy mình lớn lên. Và bạn biết ơn tuổi trẻ với những đau khổ ấy biết dường nào.Bạn nhìn thấy mình hôm nay là một phần của hôm qua, và hạnh phúc ươm mầm vì bạn hiểu thế nào là đau khổ. 

Quan trọng là, hãy tin, và hãy yêu.

—st—

Tuổi trẻ của mình trải qua 5/6 nỗi đau trên rồi mà vẫn thấy trẻ dại lắm :)

photo

Sáng nay nằm ngủ cứ thấy mình trôi nổi bồng bềnh, vùng vẫy mãi mà không thoát ra được, người thì lạnh toát, vô thức kéo chăn quấn kín. Mơ màng rồi choàng tỉnh dậy, nôn thốc nôn tháo - choáng váng nằm bẹp nguyên một ngày. 
Tự dưng thấy sợ ghê gớm, sợ cái cảm giác bồng bềnh vô thức ấy, vùng vẫy la hét mà không ai nghe thấy, sợ tự nhiên lại vô tri vô giác chìm vào cõi mộng chẳng bao giờ tỉnh…
Thấy mình yếu ớt và cô độc quá…

Sáng nay nằm ngủ cứ thấy mình trôi nổi bồng bềnh, vùng vẫy mãi mà không thoát ra được, người thì lạnh toát, vô thức kéo chăn quấn kín. Mơ màng rồi choàng tỉnh dậy, nôn thốc nôn tháo - choáng váng nằm bẹp nguyên một ngày. 

Tự dưng thấy sợ ghê gớm, sợ cái cảm giác bồng bềnh vô thức ấy, vùng vẫy la hét mà không ai nghe thấy, sợ tự nhiên lại vô tri vô giác chìm vào cõi mộng chẳng bao giờ tỉnh…

Thấy mình yếu ớt và cô độc quá…

quote

"I believe that everything happens for a reason. People change so that you can learn to let go, things go wrong so that you appreciate them when they’re right, you believe lies so you eventually learn to trust no one but yourself, and sometimes good things fall apart so better things can fall together."
― Marilyn Monroe (via chimsebeo)

(Source: psych-quotes, via lanvinla)

photo

Một ngày tháng 8 trời không buông nắng. Sau tai mọc một cái mụn sưng u, làm tôi nhớ về những vết thương ở tai.Nhớ về bao lần bấm lỗ tai mưng mủ cả tháng trời vẫn cố chấp giữ lại, để rồi một ngày đau quá phải tháo ra và ở tai còn lại đầy những vết sẹoNhớ về vết thương ở tai của anh. Trong một ngày làm sai với tôi, đã giật chiếc khuyên ở tai gần đứt, để nhớ là mình đã đau, để nhớ sẽ không làm tôi buồn đau nữa. Năm tháng qua đi bãi bể hóa nương dâu, những tinh khôi ban đầu ấy chẳng còn lại nữa. Rồi cũng đến những ngày tháng người ta không còn kiên nhẫn và thấu hiểu nhau nữa. Có những điều biết trước là thế nhưng người ta vẫn sẵn sàng làm nhau đau. Có những vết thương không còn rỉ máu nhưng vĩnh viễn không liền.Người ta thường hay nói: chẳng gì là vĩnh cửu - tình yêu cũng thế. Tôi vẫn chấp nhất tin rằng, ở đâu đó trong cuộc đời này vẫn có những tình yêu luôn ấm áp như thủa ban đầu, yêu thương và kiên nhẫn chưa bao giờ vơi cạn theo tháng năm. Ở đâu đó trong cuộc đời này, vẫn có thứ tình yêu người ta coi nhau là lẽ sống, là thương yêu đến tận đáy tim, chứ không phải là thứ tình yêu phai mòn chỉ còn lại chút nghĩa tình xót lại theo năm tháng mà người ta vẫn nói… 

Một ngày tháng 8 trời không buông nắng. Sau tai mọc một cái mụn sưng u, làm tôi nhớ về những vết thương ở tai.
Nhớ về bao lần bấm lỗ tai mưng mủ cả tháng trời vẫn cố chấp giữ lại, để rồi một ngày đau quá phải tháo ra và ở tai còn lại đầy những vết sẹo
Nhớ về vết thương ở tai của anh. Trong một ngày làm sai với tôi, đã giật chiếc khuyên ở tai gần đứt, để nhớ là mình đã đau, để nhớ sẽ không làm tôi buồn đau nữa. 
Năm tháng qua đi bãi bể hóa nương dâu, những tinh khôi ban đầu ấy chẳng còn lại nữa. Rồi cũng đến những ngày tháng người ta không còn kiên nhẫn và thấu hiểu nhau nữa. Có những điều biết trước là thế nhưng người ta vẫn sẵn sàng làm nhau đau. Có những vết thương không còn rỉ máu nhưng vĩnh viễn không liền.
Người ta thường hay nói: chẳng gì là vĩnh cửu - tình yêu cũng thế. Tôi vẫn chấp nhất tin rằng, ở đâu đó trong cuộc đời này vẫn có những tình yêu luôn ấm áp như thủa ban đầu, yêu thương và kiên nhẫn chưa bao giờ vơi cạn theo tháng năm. Ở đâu đó trong cuộc đời này, vẫn có thứ tình yêu người ta coi nhau là lẽ sống, là thương yêu đến tận đáy tim, chứ không phải là thứ tình yêu phai mòn chỉ còn lại chút nghĩa tình xót lại theo năm tháng mà người ta vẫn nói… 

photos

meijiangx:

nhìn đến chỉ muốn chạy thẳng ra hiệu sách gom về chục cuốn để củng cố hậu cung T.T

(Source: englishsnow, via boikha)

photo

Tháng Tám nương mùa tạc giấc mơ đôi
Có một mùa lá ngập ngừng bên hiên…Rủ nhau rơi đầy lòng tháng TámNhững chiếc lá quay vòng, xoay nghiêng… mang hình lời hò hẹnVương vãi tình trôi kín mặt sông đêm
Có một mùa gió cháy lòng anh mong gặp emHeo may vỡ sắt se miền thu nhớNgười ở đâu, sao không về kề vai nhau hát tình ca phố?Tình tang mưa nắng giao hòa
Đêm vẫn thơm hoaTình mùa e ấp Thu chín rũ trong vườn rồi thu rụngNgày ứ đầy môi mắt khát chơi vơi…
Tháng Tám…Radio nhà ai réo rắt nhạc không lờiBổi hổi bồi hồi như tình anh đóDư thừa lời yêu muốn ngỏCảm nhận bằng chân thành từ sự lặng im…Như ánh mắt anh nhìn, như vòng tay anh đợiNhư nụ cười đẩy lùi bóng tốiâm thầm dẫn lối những bình minh…
Tháng 8…Nắng ươm tình buông mình ân áiMây xanh lên hổn hển ngực trờiBờ môi phố ru tình xa gần lạiTa nương mùa tạc giấc mơ đôi
Về hoan ca cho xa cách bật chồiLá hân hoan xanh loang màu hy vọngBờ vai thu trăng hoen tình ấm nóngĐêm thơm lên trên mê đắm rộ mùaMiên man những vũ điệu không lời – tim anh đã hóa radio…—LƯƠNG ĐÌNH KHOA—

Tháng Tám nương mùa tạc giấc mơ đôi

Có một mùa lá ngập ngừng bên hiên…
Rủ nhau rơi đầy lòng tháng Tám
Những chiếc lá quay vòng, xoay nghiêng… mang hình lời hò hẹn
Vương vãi tình trôi kín mặt sông đêm

Có một mùa gió cháy lòng anh mong gặp em
Heo may vỡ sắt se miền thu nhớ
Người ở đâu, sao không về kề vai nhau hát tình ca phố?
Tình tang mưa nắng giao hòa

Đêm vẫn thơm hoa
Tình mùa e ấp 
Thu chín rũ trong vườn rồi thu rụng
Ngày ứ đầy môi mắt khát chơi vơi…

Tháng Tám…
Radio nhà ai réo rắt nhạc không lời
Bổi hổi bồi hồi như tình anh đó
Dư thừa lời yêu muốn ngỏ
Cảm nhận bằng chân thành từ sự lặng im…
Như ánh mắt anh nhìn, như vòng tay anh đợi
Như nụ cười đẩy lùi bóng tối
âm thầm dẫn lối những bình minh…

Tháng 8…
Nắng ươm tình buông mình ân ái
Mây xanh lên hổn hển ngực trời
Bờ môi phố ru tình xa gần lại
Ta nương mùa tạc giấc mơ đôi

Về hoan ca cho xa cách bật chồi
Lá hân hoan xanh loang màu hy vọng
Bờ vai thu trăng hoen tình ấm nóng
Đêm thơm lên trên mê đắm rộ mùa
Miên man những vũ điệu không lời – tim anh đã hóa radio…

—LƯƠNG ĐÌNH KHOA—

photo

Ở một nơi nào đó xa lạ của thế giới này hay đơn giản chỉ là quán cà phê hẻm quen thuộc, tôi vẫn cảm thấy mình lạc lõng và thèm được yêu thương. Cảm giác đó thật đáng sợ. Giống như việc bạn uống một cốc nước, biết đã căng đầy không nuốt nổi mà cổ họng cứ bỏng rát và khát thèm. Trong cuộc kiếm tìm hạnh phúc, không ít lần chúng ta cảm thấy như vậy. Ngay cả đối với những người độc thân hay người đã yên bề gia thất, đôi khi một ngày nổi gió cũng khiến họ dừng lại hỏi “Liệu mình có thực sự hạnh phúc không?”.

—Hạ—

Ở một nơi nào đó xa lạ của thế giới này hay đơn giản chỉ là quán cà phê hẻm quen thuộc, tôi vẫn cảm thấy mình lạc lõng và thèm được yêu thương. Cảm giác đó thật đáng sợ. Giống như việc bạn uống một cốc nước, biết đã căng đầy không nuốt nổi mà cổ họng cứ bỏng rát và khát thèm. Trong cuộc kiếm tìm hạnh phúc, không ít lần chúng ta cảm thấy như vậy. Ngay cả đối với những người độc thân hay người đã yên bề gia thất, đôi khi một ngày nổi gió cũng khiến họ dừng lại hỏi “Liệu mình có thực sự hạnh phúc không?”.

—Hạ—

photos

photo

"Ai cũng không phải là duy nhất của ai, không có cái cảm giác không ai có thể thay thế được. Nếu bạn xoay người bỏ đi, tất sẽ có người khác đi tới. Buổi diễn phải tiếp tục, khuyết vai A thì vai B sẽ hóa trang lên sàn, khán giả vẫn vỗ tay như sấm dậy.
Dựa vào cái gì mà khẳng định lòng người không thể đổi thay?”


[Hái sao - Lâm Địch Nhi]

"Ai cũng không phải là duy nhất của ai, không có cái cảm giác không ai có thể thay thế được. Nếu bạn xoay người bỏ đi, tất sẽ có người khác đi tới. Buổi diễn phải tiếp tục, khuyết vai A thì vai B sẽ hóa trang lên sàn, khán giả vẫn vỗ tay như sấm dậy.

Dựa vào cái gì mà khẳng định lòng người không thể đổi thay?”

[Hái sao - Lâm Địch Nhi]

quote

"Hoá ra đau lòng nhất không phải là khi chúng ta bội ước quên hẹn, mà là khi lời ước được làm tròn còn tụi mình lại khuyết mất nhau."
Anh Khang
photo


Chúng ta còn gặp nhau bao nhiêu lần nữa trong đời sao cứ phải đeo mang chiếc mặt nạ khóc-cười với nhau Có ai đoán được kiếp người dài ngắn bao lâu mà cứ mặc cả cùng nhau từng giây, từng phút.

Chúng ta dành cả cuộc đời để kiếm tìm hạnh phúc nhưng lại chưa bao giờ trân trọng thứ đang nắm trong tay Chúng ta biết rõ ý nghĩa của sự sum vầy nhưng vẫn muốn đôi lần buông tay để thử cảm giác được nghe tim vỡ.

Chúng ta có còn nhiều không những lần gặp gỡ hay rồi chỉ có thể gọi nhau bằng nỗi nhớ… Khi cuộc sống bộn bề làm ta quên mất rằng mỗi hơi thở cũng đều rất mong manh?


(CHÚNG TA CÒN GẶP NHAU BAO NHIÊU LẦN TRONG ĐỜI - VÂN JENNY)

Chúng ta còn gặp nhau bao nhiêu lần nữa trong đời
sao cứ phải đeo mang chiếc mặt nạ khóc-cười với nhau
Có ai đoán được kiếp người dài ngắn bao lâu
mà cứ mặc cả cùng nhau từng giây, từng phút.

Chúng ta dành cả cuộc đời để kiếm tìm hạnh phúc
nhưng lại chưa bao giờ trân trọng thứ đang nắm trong tay
Chúng ta biết rõ ý nghĩa của sự sum vầy
nhưng vẫn muốn đôi lần buông tay để thử cảm giác được nghe tim vỡ.

Chúng ta có còn nhiều không những lần gặp gỡ
hay rồi chỉ có thể gọi nhau bằng nỗi nhớ…
Khi cuộc sống bộn bề làm ta quên mất rằng
mỗi hơi thở cũng đều rất mong manh?

(CHÚNG TA CÒN GẶP NHAU BAO NHIÊU LẦN TRONG ĐỜI - VÂN JENNY)

"Năm tháng là lễ rửa tội…"

photo

february-wooden-fish:

 Đường đời thì cô đơn lắm, mỗi lần vấp ngã rồi tự mình đứng lên coi như là chúng ta đã trưởng thành hơn một chút rồi. Nếu như mỗi lần chúng ta vấp ngã, cứ có người ở bên để mà lau nước mắt, an ủi nói không sao đâu thì có lẽ chúng ta sẽ mãi vẫn chỉ là một đứa trẻ mà thôi.
Thất tình rồi chúng ta cũng chỉ dám một mình chịu đựng, khóc một mình, rồi tự mình lau nước mắt; không hài lòng về cuộc đời thì thì ta cũng chỉ có thể chịu đựng rồi học cách chấp nhận, bị lừa dối, mất lòng tin, đau khổ, chúng ta cũng chỉ có một mình mà thôi, đừng quá hi vọng và mong chờ vào một người có thể hiểu được mình, bởi vì chính chúng ta nhiều lúc cũng cảm thấy bất lực trước sự phức tạp của bản thân và bất lực trước sự vô tâm của người khác…

Trưởng thành là học cách kiên cường, bởi vì phần lớn quãng đường trong cuộc đời, sẽ chẳng có ai nắm lấy bàn tay chúng ta mà nói không sao đâu ngoại trừ chính bản thân chúng ta, sẽ chẳng có ai thay ta lau nước mắt, đỡ ta dậy sau mỗi lần vấp ngã ngoại trừ sự kiên cường của chính bản thân.

Moctieungu | Đời là quãng cô đơn
(copy and paste please source Moctieungu’s tumblr)

february-wooden-fish:

 Đường đời thì cô đơn lắm, mỗi lần vấp ngã rồi tự mình đứng lên coi như là chúng ta đã trưởng thành hơn một chút rồi. Nếu như mỗi lần chúng ta vấp ngã, cứ có người ở bên để mà lau nước mắt, an ủi nói không sao đâu thì có lẽ chúng ta sẽ mãi vẫn chỉ là một đứa trẻ mà thôi.

Thất tình rồi chúng ta cũng chỉ dám một mình chịu đựng, khóc một mình, rồi tự mình lau nước mắt; không hài lòng về cuộc đời thì thì ta cũng chỉ có thể chịu đựng rồi học cách chấp nhận, bị lừa dối, mất lòng tin, đau khổ, chúng ta cũng chỉ có một mình mà thôi, đừng quá hi vọng và mong chờ vào một người có thể hiểu được mình, bởi vì chính chúng ta nhiều lúc cũng cảm thấy bất lực trước sự phức tạp của bản thân và bất lực trước sự vô tâm của người khác…

Trưởng thành là học cách kiên cường, bởi vì phần lớn quãng đường trong cuộc đời, sẽ chẳng có ai nắm lấy bàn tay chúng ta mà nói không sao đâu ngoại trừ chính bản thân chúng ta, sẽ chẳng có ai thay ta lau nước mắt, đỡ ta dậy sau mỗi lần vấp ngã ngoại trừ sự kiên cường của chính bản thân.

Moctieungu | Đời là quãng cô đơn

(copy and paste please source Moctieungu’s tumblr)

photos

skush-uk:

Paul Cummins | Blood Swept Lands and Seas of Red

The Tower Of London has marked the 100th anniversary of the outbreak of the First World War with a striking art installation. Blood Swept Lands and Seas of Red by Paul Cummins features thousands of ceramic poppies pouring out of the tower flowing into the moat and will officially be unveiled on August 5. The final poppy will be planted on November 11. There will be a total of 888,246 poppies planted, with each flower representing a British military fatality from WWI.

Source - Paul Cummins - Purchase a Poppy

(via hangkeomut)

< >